Sấm giảng pghh q4: giác mê tâm kệ

  -  
Quyển I - KHUYÊN NGƯỜI ĐỜI TU NIỆMQuyển II: KỆ DÂN CỦA NGƯỜI KHÙNGQuyển III: Sám GiảngQuyển IV: Giác Mê Tâm Kệ Quyển V: Khuyến Thiện

Làm đủ biện pháp xuống lên tha-thiết,

Ở đi ngoài đường nó biết thương hiệu bản thân.

Tin cùng không thì cũng mặc tình,

Chớ Ta lắm công trình xây dựng dạy-dỗ.

Bạn đang xem: Sấm giảng pghh q4: giác mê tâm kệ

Hồi thuở trước Thích-Ca Phật-Tổ,

Ngồi tham-tnhân hậu bị nó ghẹo hoài.

Mà cũng ko rúng rượu cồn đặng Ngài,

Nên cố gắng ân oán phá đời vĩnh cửu.

Trong bổn-đạo thuộc là sư vãi,

Rán bền lòng đến được hiền từ.

Hết khổ lao thì tới vui cười cợt,

Chừng đó new phỉ tình nguyện ước.

Bọn gái bắt đầu ra đường tha-thướt,

Bỏ hết trót lọt nề-nếp ông cha.

Khác tánh-tình tín đồ cổ việt nam,

Nên nên Chịu đựng đớn-nhức đầy đủ cách.

Trai cùng với gái rán coi sử sách,

Đứng trung thần cùng với kẻ tiết-trinh.

Dọn bề trong mới Call đẹp mắt xinch,

Chớ mang dấu hình thức chẳng giỏi.

Dạy chẳng đặng lòng nlỗi lửa đốt,

Khắp dương-gian không đặng ba phần.

Kể từ nay Tiên, Phật, Thánh, Thần,

Lo dạy-dỗ dương-trằn chẳng xiết.

Đức Thượng-Đế ngự đền rồng Ngọc-Ktiết,

Nhìn dương-gian cũng luống thngơi nghỉ nhiều năm.

Thấy chúng- sinh trau-trỉa mặt mày,

Chớ chẳng Chịu đựng trau củ vai trung phong trỉa tánh.

Kẻ đói cực nhọc tín đồ lịch sự tuyệt lánh,

Bước lại ngay gần chê lủ tanh-hôi.

Cõi ta-bà Ta thấy hỡi ơi ! 

Sầu bá-tánh thừa cần kiêu-phương pháp.

Người tàn-tật đui-cùi đói-rách rưới,

Ít có ai để ánh mắt vào.

Chuộng những người cho dù võng sắc đẹp màu,

Cậu với mợ, ông-thầy, cô-bác bỏ.

Thị kẻ cực nhọc nhỏng rơm nhỏng rác rưởi,

Ta vượt rầu đài-những văn-minch.

Mấy ai cơ mà giữ lại dạ sắt đinch,

Theo Tông-Tổ của bản thân mình thusinh sống trước ?

Đầu cùng với tóc áo quần láng-mướt,

Chữ lanh khôn của quỉ của ma.

Chớ nó không có như thể fan ta,

Ma cùng với quỉ sanh người tàn tệ.

Lo tâp luyện phần nhiều câu đờn hát,

Chớ chẳng lo dạy-dỗ ngu-khờ.

Để cái trung tâm yên-yên như tờ,

Coi Ta nói câu làm sao bất chánh ?

Rán nhại lại làm theo Phật Thánh,

Nếu thiệt tín đồ thì biết thương thơm tín đồ.

Thấy kẻ khờ quê dốt ngạo cười cợt,

Nào gồm đem lời đưa ra chỉ bảo.

Ta thương thơm xót lo tần lo tảo,

Chẳng thấy ai rể thảo dâu hiền hậu.

Làm cho những người Thượng-Cổ thêm phiền hậu,

Rất nhức xót đến giống nòi mang lại như thể.

Biết chừng như thế nào được qui nhứt thống,

Khắp hoàn-cầu dân biết thương nhau.

Nhắc ra thì dạ ngọc đớn-đau,

Không nói đến biết đâu dân sửa.

Cơm được chín ta nhờ gồm lửa,

Dân được vui nhờ vào dịp khải-hoàn.

Phật Như-Lai được cho phép Khùng troàn,

Cho bổn-đạo mọi vị trí đặng biết. 

Ai chửi mắng thì ta đưa điếc,

Đợi cho tất cả những người hết giận ta khuim.

Chữ nhẫn-hòa ta nhằm đầu tiên,

Thì đâu gồm sở hữu câu thù-ân oán.

Việc hung-ác hễ vừa thấp-thoáng,

Chữ từ-bi ta diệt nó ngay lập tức.

Xem thêm: Cách Viết 1 Game Đơn Giản - Học Cách Lập Trình Game Từ Đầu

Sự oán-thù đáp lại chữ nhân từ,

Thì thù-ân oán tiêu-tung mất hết.

Chữ bạn tác dầu cho tới bị tiêu diệt,

Cũng keo-đánh đính thêm chặt new là.

Bước đi xuống đường nạp năng lượng nói thiệt-thà,

Dầu khôn-khéo cũng là trả dở người.

Nếu tranh-đương ắt ta bị sợ,

Thêm sa-cơ lại bị xích-xiềng.

Vì đời nay bọn chúng nó dụng tiền,

Ít ai dụng chữ nrộng chữ nghĩa.

Theo học tập Đạo khoác ai mai-mỉa,

Ta cũng đừng gây-gổ với người.

Được mấy điều thì xứng đáng đá quý mười,

Thiệt hiền-đức gồm ai mắng chửi.

Xưa đức Thánh thảo luận dòng lưỡi,

Ngài nói rằng các việc trên mầy.

Thuận với hòa tốt ghét cùng với rầy,

Cũng mẫu lưỡi làm thầy những câu hỏi.

Phải tìm cách đặng ta trừ tuyệt,

Lấy tâm thần quản lý mới mầu.

Cũng chẳng cần theo tánh Võ-hầu,

Thấy chẳng nói mà lại nhnạp năng lượng nhưng nhướng.

Hãy liệu sức đừng nên nói bướng,

Dầu Việc đưa ra liệu lượng nhưng mà làm.

Điên Khùng nầy chẳng bao gồm nói xàm,

Nói phần đa cthị xã từ-bi bác-ái.

Nếu bổn-đạo còn ai làm sái,

Coi kệ nầy bản thân sửa rước mình.

Ta không toắt con cơ mà cũng ko kình,

Cho bá-tánh gièm-pha thỏa chí.

Ai có tác dụng phước in ra mà thí,

Thì được nhiều hạnh-phúc sau nầy.

Chốn non xanh dạy-dỗ cáo-cầy,

Xuống trần-chũm ra tay dắt chúng.

Tới với Ta chớ mang trang bị cúng,

Chỉ đem theo nhị chữ thành-lòng.

Chẳng có bắt buộc tthẩm tra, quả, hương thơm nồng,

Mong sanh-bọn chúng từ-lòng hối-ngộ.

Kẻ xa-xuôi có lòng ngưỡng mộ,

Xem Kệ nầy tu tỉnh tận nhà.

Tại ruộng đồng cũng niệm vậy nhưng mà,

Phật chẳng chấp chẳng nại thời xung khắc.

Chay tứ bữa ấy là quy-tắc,

Của kẻ Khùng chỉ dắt chúng-sinh.

Con Phật thì chẳng bao gồm khôn lanh,

Đời văn-thứ khôn ma khôn quỉ.

Lo trang-mức độ kim-thời huê mỹ,

Rồi phụ-phàng tục cổ quốc gia.

Trong trọng điểm thì cất chữ gian-tà,

Chớ chẳng cất tấm lòng bác-ái.

Học chữ nghĩa cho thông mang lại thái,

Đặng xuê-xang đài-các xe-tàu.

Tiếng chào đón cửa ngõ miệng có tác dụng màu sắc,

Trong tâm-ý mưu-tế bào đủ cố gắng.

Ta còn mắc phiêu-lưu lại dương-chũm,

Dạo Lục-Châu đặng cứu bá-gia.

Mặc tình ai xem kệ ngâm-nga,

Hay sửa thay đổi tùy lòng hưu-tin vui.

Tmùi hương sanh-bọn chúng thổ lộ vượt kỹ,

Hỡi dương trằn đề nghị nhanh chóng quày đầu.

Đặng sau xem Phật-pháp nhiệm-mầu,

Với báu quí đài-lầu tươi-giỏi.

Xác Ta vốn là tín đồ quê dốt,

Nên mlàm việc có không được mấy rành.

Khắp dương-gian như sợi chỉ rèm,

Mong bổn-đạo thành tâm trở về.

Dầu cực-tội nghiệp nầy chẳng nài nỉ,

Chẳng cần ai bái lạy khẩn-cầu.

Bỏ dị-đoan bắt đầu thấy Đạo-mầu,

Bớt giả-dối gặp gỡ Người Thượng-Cổ.

Gốc thusống trước của Tông của Tổ,

Đâu bao gồm bày dối-mị như vầy.

Những sấm truyền xưa của Phật Thầy,

Dân rán kiếm mà lại tróc nã thì biết.

Xưa giữ lại nhiều câu thảm-thiết,

Mà như thế nào ai bao gồm biết để lòng.

Chuyện Thiên-Cơ nói vô cùng não-nồng,

Câu hữu lý bá tòng khó sánh.

Chốn tựu hội không nên léo hánh,

Vì lời xưa có dặn rạch-ròi.

Dân chớ nên đen bạc nòi,

Thì lao-lý tấm thân vô ích. 

Phải nhẫn-nhục hóng Người Cổ Tích,

Phật cùng với Ttránh phân định mang đến Ta.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Chơi Mu Origin Tren May Tinh, Cách Chơi Mu Origin Tren May Tinh

Người xưa Tuy không nhiều chữ nôm-mãng cầu,

Chớ chơn-chất tín đồ ta ngay thật.

Dạy bổn-đạo lấy câu trung đẳng,

Chẳng nói cao vì sắp đến rốt đời.